SỰ THẬT THIẾU TÁ CAO VĂN KHANH PHÓ TỈNH TRƯỞNG KONTUM BỊ TƯỚNG NGUYỄN HỮU CÓ LỘT LON VÌ TỘI PHÁT GIÁC BUÔN MA TÚY

Trung tướng Nguyễn Hữu Có năm 1965

Trong chúng ta ai cũng hiểu “Nghĩa Tử là Nghĩa Tận” , người đã chết không nên nhắc lại nhưng lịch sử thì không thể. Những người lính đã hy sinh hay thương phế binh Việt Nam Việt Nam Cộng Hoà không thể tha thứ những người như Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ và Trung tướng Nguyễn Hữu Có. Cả hai đã có thời gian nắm giữ vận mệnh Quốc Gia và biết bao nhiêu người đã chống giặc cộng gục ngã nhưng những gì họ đã làm không thể chấp nhận được.

Chúng tôi được một nhân vật từng làm tình báo từ xa đã đến thăm trong dịp lễ Giáng Sinh  (xin được giấu tên theo yêu cầu) đã bắt giữ 6 thùng ma túy trong thời gian Trung tướng Nguyễn Hữu Có là Tư Lệnh Quân Khu II. Tỉnh trưởng Kontum lúc bấy giờ là Trung tá Nguyễn Văn Bền và Đại Úy Cao Văn Khanh là Phó Tỉnh Trưởng Nội An tỉnh Kontum. Nhân viên tình báo đã báo cáo cho Phó Tỉnh Trưởng Nội An Cao Văn Khanh nhưng khi ông này tạm giữ vật chứng làm biên bản thì Tướng Nguyễn Hữu Có muốn phi tang và giấu nhẹm việc này và đã dùng quyền lực của mình lột lon Đại úy Cao Văn Khanh, áp giải Đại úy Cao Văn Khanh đưa về Saigon…

Hôm nay tình cờ lật lại tài liệu cũ, đọc bài viết của ông Lê Xuân Nhuận là bào huynh của chiến sỹ Lý Tống nhắc đến ông Cao Văn Khanh. Chúng tôi muốn chia sẻ sự thật đáng buồn về tư cách của một tướng lãnh VNCH thiếu đạo đức và tinh thần trách nhiệm dùng quyền lực của mình không đúng chỗ, nạn nhân là Đại úy Cao Văn Khanh. Bài viết của ông Lê Xuân Nhuận cũng trong ngành Cảnh sát nguyên văn như sau:“ Thiếu-Tá Cao Văn Khanh, nguyên Chánh Sở I An-Ninh Quân-Đội, Vùng I Chiến-Thuật, từ Đà-Nẵng, được bổ-nhiệm vào làm Giám-Đốc Nha Cảnh-Sát Quốc-Gia Vùng II Chiến-Thuật, thay-thế viên-chức dân-sự là Kiểm-Tra Nguyễn Bính, sau khi Nha này vừa được lệnh dời trụ-sở từ Buôn Ma Thuột lên Pleiku, để ở sát cạnh Bộ Tư-Lệnh Quân-Đoàn II, vào hạ-bán-niên 1967.

         Việc thay-đổi này nằm trong kế-hoạch của Thiếu-Tướng Nguyễn Cao Kỳ, Chủ-Tịch “Ủy-Ban Hành-Pháp Trung-Ương” (tức Thủ-Tướng Chính-Phủ dưới thời “Hội-Đồng Quân-Nhân Cách-Mạng”), bên ngoài là để duy-trì và củng-cố chế-độ Quân-Lực cầm-nắm chính-quyền, bên trong là để loại-trừ Trung-Tướng Nguyễn Văn Thiệu ra khỏi chức-vị Chủ-Tịch “Ủy-Ban Lãnh-Đạo Quốc-Gia” (tức Tổng-Thống).

        Cánh tay mặt của Thiếu-Tướng Nguyễn Cao Kỳ là Thiếu-Tướng Nguyễn Ngọc Loan, vừa là Cục-Trưởng An-Ninh Quân-Đội, kiêm Đặc-Ủy-Trưởng Trung-Ương Tình-Báo, vừa là Tổng-Giám-Đốc Cảnh-Sát Quốc-Gia.

        Thiếu-Tá Cao Văn Khanh, nguyên Chánh Sở I An-Ninh Quân-Đội, ở dưới quyền của Cục-Trưởng ANQĐ Nguyễn Ngọc Loan, nay làm Giám-Đốc Nha Cảnh-Sát Quốc-Gia Vùng II Chiến-Thuật, thì cũng vẫn ở dưới quyền của Tổng-Giám-Đốc CSQG Nguyễn Ngọc Loan.

        Rõ-ràng Thiếu-Tá Cao Văn Khanh thuộc phe Thiếu-Tướng Nguyễn Ngọc Loan, tức thuộc phe Thiếu-Tướng Nguyễn Cao Kỳ…”

Ngay sau đó, tôi chuyển tài liệu của ông Lê Xuân Nhuận cho một người thân trong gia đình Đại tá Cao Văn Khanh hiện tại ở Garland, Texas. Người này cho rằng tài liệu của ông Lê Xuân Nhuận không chính xác với những xác nhận như sau:

Nếu đây là bài viết của ông Lê Xuân Nhuận thì không đáng tin cậy lắm bởi vì:

-Khi ông Cao Văn Khanh lên Trung Tá là do Trung Tướng Lữ Lan đặc cách, do bị thương ở đêm đánh nhau với VC trong Tết Mậu Thân. Chứ không phải là Bộ Tư lệnh Cảnh Sát.

-Khi về Phủ Trung Ương Tình Báo và trước khi nhậm chức Tổng Giám Đốc Quan Thuế ông mới được vinh thăng Đại Tá.

-Tại vùng 2, người đồng hành cùng ông Cao Văn Khanh là ông Nguyễn Khắc Nghị, một Cảnh Sát thâm niên chứ không phải ông Lê Xuân Nhuận.

-Khi ông Cao Văn Khanh định cư Tại Mỹ, Lê Xuân Nhuận cũng ở Mỹ nếu là thân tình và thân cận tại sao không liên lạc, không viết bài về cuộc đời ông. Khi ông nằm xuống viết bài nhằm tâng bốc mình.

-Nói ông Cao Văn Khanh là người của Nguyễn Cao Kỳ, thật tâm tôi không được biết. Nhưng có một điều tại sao nội các của Tổng thống Đệ Nhị Cộng Hoà Nguyễn văn Thiệu lại chấp nhận Cao Văn Khanh làm phụ tá Đặc ủy Trung Ương Tình Báo,   Tổng  Giám Đốc Nha Quan Thuế, ngoài ra còn là Tổng ủy viên tổng phát hành sách báo với sự đồng ý cưa ông Hoàng Đức Nhã. Đây là lãnh vực kiểm soát báo chí VNCH thời ấy.

Dòng thời gian trôi chảy, thế sự nổi trôi khó biết để mà lường được con người của hôm nay và ngày mai nhưng sự thật vẫn là sự thật đối với lịch sử…

Thái Hóa Lộc


Next
Next

CHIỀU TÀN TRÊN SÔNG VÀM CỎ